Jean de La Fontaine, một trong những cây đại thụ của nền văn học Pháp, thường được biết đến với biệt danh “nhà ngụ ngôn vĩ đại”. Tuy đã sống cách chúng ta hàng thế kỷ, nhưng những câu chuyện của ông vẫn tiếp tục vang vọng và mang đến những bài học sâu sắc về cuộc sống, đạo đức và bản chất con người. Khám phá La Fontaine là ai không chỉ là tìm hiểu về một nhân vật lịch sử mà còn là hành trình đi sâu vào một di sản văn hóa phong phú, có sức ảnh hưởng vượt thời gian và địa lý, định hình tư duy của nhiều thế hệ độc giả trên khắp thế giới.
Có thể bạn quan tâm: Đỗ Kim Thành Là Ai? Toàn Cảnh Tiểu Sử, Sự Nghiệp Và Hành Trình Của Nữ Ca Sĩ
La Fontaine là ai: Sơ lược về cuộc đời và di sản nghệ thuật
Jean de La Fontaine (1621-1695) là một nhà thơ và nhà ngụ ngôn nổi tiếng người Pháp thuộc thế kỷ 17. Ông được biết đến nhiều nhất qua các tập truyện ngụ ngôn của mình, “Fables de La Fontaine” (Truyện ngụ ngôn của La Fontaine), với hơn 240 câu chuyện được viết dưới dạng thơ. Những tác phẩm này không chỉ là những câu chuyện kể đơn thuần mà còn là những bức tranh xã hội, những bài học đạo đức sâu sắc được truyền tải một cách khéo léo qua các nhân vật động vật. La Fontaine đã biến những câu chuyện ngụ ngôn cổ xưa thành một loại hình nghệ thuật độc đáo, mang đậm phong cách cá nhân, hài hước, châm biếm nhưng cũng đầy nhân văn, trở thành một phần không thể thiếu của nền văn học cổ điển Pháp và di sản văn hóa thế giới.
Jean de La Fontaine: Chân dung một văn hào giữa lòng thế kỷ ánh sáng
Jean de La Fontaine sinh ngày 8 tháng 7 năm 1621 tại Château-Thierry, một thị trấn nhỏ thuộc vùng Champagne của Pháp. Ông là con trai cả trong một gia đình khá giả, cha ông là Charles de La Fontaine, một sĩ quan phụ trách các khu rừng và thủy sản của công tước Château-Thierry. Mẹ ông là Françoise Pidoux. Từ nhỏ, La Fontaine đã được tiếp xúc với một môi trường tự nhiên phong phú, có lẽ đã nuôi dưỡng tâm hồn yêu thiên nhiên và khả năng quan sát tinh tế, những yếu tố sau này trở thành nền tảng cho các tác phẩm ngụ ngôn bất hủ của ông.
<>Xem Thêm Bài Viết:<>- Công viên Châu Á Đà Nẵng Có Gì Hấp Dẫn Cho Mọi Du Khách
- Nam Cường Building Hà Đông: Lựa chọn tối ưu cho doanh nghiệp
- Chủ Đầu Tư Bitexco Là Ai? Hành Trình Kinh Doanh Đầy Ấn Tượng
- Toàn Cảnh Dự Án Khu Đô Thị Mới Huyện Quốc Oai Hà Nội
- Tải Phần Mềm Học Tiếng Anh Monkey – Link Download Miễn Phí, Full Crack
Tuổi thơ của La Fontaine trôi qua không mấy nổi bật. Ông không phải là một học sinh xuất sắc, và việc học hành của ông khá gián đoạn. Ban đầu, ông theo học tại trường dòng Oratorian ở Reims, dự định trở thành một linh mục. Tuy nhiên, sau một thời gian ngắn, ông nhận ra mình không phù hợp với cuộc sống tu viện và đã từ bỏ con đường này. Sau đó, ông chuyển sang học luật tại Paris, nhưng cũng không thực sự tìm thấy niềm đam mê với ngành nghề này.
Bước ngoặt lớn trong cuộc đời La Fontaine đến khi ông trở về Château-Thierry vào năm 1647, tiếp quản vị trí của cha mình. Cùng năm đó, ông kết hôn với Marie Héricart, một cô gái trẻ xinh đẹp và có của hồi môn. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của họ không thực sự hạnh phúc và hai người sống ly thân phần lớn thời gian sau này. La Fontaine dành phần lớn thời gian của mình để đọc sách, nghiên cứu các tác phẩm kinh điển, đặc biệt là các nhà thơ Hy Lạp và La Mã cổ đại như Aesop, Horace và Phaedrus – những người đã truyền cảm hứng sâu sắc cho phong cách sáng tác ngụ ngôn của ông.
Từ quan chức địa phương đến nhân vật của giới quý tộc
Dù không mặn mà với công việc hành chính, nhưng nhờ mối quan hệ của cha và năng khiếu thơ ca, La Fontaine đã bắt đầu tạo dựng được tên tuổi trong giới văn chương. Ông có được sự bảo trợ của một số nhân vật quyền lực thời bấy giờ, đáng chú ý nhất là Nicolas Fouquet, Tổng Giám đốc Tài chính của vua Louis XIV. Fouquet là một người có tầm nhìn xa, một nhà bảo trợ nghệ thuật lớn, đã tập hợp quanh mình nhiều tài năng văn học và nghệ thuật. La Fontaine đã viết nhiều bài thơ để ca ngợi Fouquet và cung điện Vaux-le-Vicomte tráng lệ của ông.
Tuy nhiên, sự nghiệp của Fouquet đột ngột chấm dứt vào năm 1661 khi ông bị vua Louis XIV bắt giữ vì tội biển thủ và lạm dụng quyền lực. Sự kiện này là một cú sốc lớn đối với La Fontaine và nhiều nghệ sĩ khác. Dù vậy, La Fontaine vẫn trung thành với Fouquet, thậm chí còn viết một bản kiến nghị nổi tiếng có tên “Élégie aux Nymphes de Vaux” (Điếu văn gửi các nàng tiên ở Vaux) để bênh vực cho ân nhân của mình. Hành động này, dù đầy lòng dũng cảm, đã khiến ông không được lòng nhà vua và triều đình.
May mắn thay, La Fontaine vẫn tìm được sự bảo trợ từ các nhân vật quý tộc khác, đặc biệt là nữ công tước xứ Bouillon, người đã mở rộng cánh cửa của các salon văn học Paris cho ông. Chính tại những salon này, La Fontaine đã gặp gỡ và kết giao với nhiều nhà văn lớn cùng thời như Molière, Racine, và Boileau. Nhóm bạn văn này thường xuyên gặp gỡ, trao đổi ý tưởng và cùng nhau định hình nền văn học cổ điển Pháp. La Fontaine sống một cuộc đời khá phóng túng, thường xuyên nợ nần và ít quan tâm đến tài chính. Ông được biết đến là người hiền lành, hơi đãng trí nhưng cực kỳ thông minh và có khiếu hài hước.
Sự nghiệp sáng tác và dấu ấn cá nhân
Mặc dù đã viết nhiều thể loại khác nhau như thơ trữ tình, kịch và tiểu thuyết, nhưng chính các tập “Fables” (Ngụ ngôn) mới là đỉnh cao trong sự nghiệp của Jean de La Fontaine. Tập “Fables” đầu tiên được xuất bản vào năm 1668, gồm 6 quyển, được dâng tặng cho Dauphin, con trai của vua Louis XIV. Thành công vang dội của tập truyện này đã khẳng định vị thế của ông trong nền văn học Pháp. Sau đó, ông tiếp tục xuất bản các tập “Fables” tiếp theo vào năm 1678-1679 (gồm 5 quyển) và cuối cùng là quyển thứ 12 vào năm 1694.
Tổng cộng, La Fontaine đã viết 243 câu chuyện ngụ ngôn, chia thành 12 quyển. Các câu chuyện của ông chủ yếu dựa trên các ngụ ngôn của Aesop, Phaedrus và các tác giả Đông phương như Bidpai. Tuy nhiên, La Fontaine không chỉ đơn thuần sao chép mà đã “Pháp hóa” và mang một hơi thở mới vào những câu chuyện này. Ông thêm vào những chi tiết độc đáo, những nét chấm phá văn hóa Pháp và sử dụng một ngôn ngữ thơ ca tinh tế, dí dỏm, biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật thực sự.
Năm 1684, La Fontaine được bầu vào Viện Hàn lâm Pháp, một vinh dự lớn đối với bất kỳ nhà văn nào. Tuy nhiên, việc bầu ông cũng gặp phải một số tranh cãi do lối sống có phần phóng túng và không được lòng nhà vua của ông. Cuối đời, La Fontaine đã trải qua một cuộc cải đạo sâu sắc, trở nên mộ đạo hơn. Ông qua đời vào ngày 13 tháng 4 năm 1695 tại Paris, để lại một di sản văn học đồ sộ và trường tồn.
Đặc trưng nghệ thuật trong truyện ngụ ngôn của La Fontaine
Truyện ngụ ngôn của La Fontaine không chỉ nổi tiếng vì những câu chuyện hấp dẫn mà còn bởi những đặc trưng nghệ thuật độc đáo, định hình phong cách riêng của ông.
Sử dụng động vật làm nhân vật chính: Gương phản chiếu xã hội
Điểm nổi bật nhất trong các ngụ ngôn của La Fontaine là việc sử dụng động vật để đại diện cho các kiểu người khác nhau trong xã hội. Qua hình ảnh của sư tử, cáo, sói, cừu, kiến, ve sầu, chuột… ông đã phác họa một cách sống động các thói hư tật xấu, những đặc điểm tính cách, và các mối quan hệ phức tạp của con người. Con cáo thường tượng trưng cho sự xảo quyệt, thông minh nhưng vô đạo đức. Sói là biểu tượng của sức mạnh bạo tàn và lòng tham. Kiến đại diện cho sự cần cù, tiết kiệm, trong khi ve sầu lại là hình ảnh của sự lười biếng, vô tư.
Cách tiếp cận này cho phép La Fontaine châm biếm và phê phán các khía cạnh tiêu cực của xã hội, từ những vấn đề nhỏ trong đời sống hàng ngày đến những tệ nạn lớn trong giới quý tộc và triều đình, mà không gây ra sự đối đầu trực tiếp. Nhờ vậy, ông có thể truyền tải những thông điệp gai góc một cách nhẹ nhàng, dễ tiếp thu hơn. Người đọc có thể dễ dàng nhận ra bóng dáng của chính mình hoặc những người xung quanh trong các nhân vật động vật này, từ đó suy ngẫm về hành vi và đạo đức.
Thơ ca tinh tế và ngôn ngữ giàu hình ảnh
La Fontaine là một bậc thầy về thơ ca. Ông sử dụng nhiều thể thơ khác nhau, từ những đoạn thơ ngắn gọn, súc tích đến những câu thơ dài và phức tạp hơn, tạo nên một sự đa dạng về nhịp điệu và âm hưởng. Ngôn ngữ của ông rất trong sáng, thanh lịch nhưng cũng không kém phần dí dỏm, hóm hỉnh. Ông khéo léo sử dụng các biện pháp tu từ như ẩn dụ, so sánh, nhân hóa để làm cho các câu chuyện trở nên sống động và có sức gợi.

Có thể bạn quan tâm: Kỷ Hiểu Lam Là Ai? Tiểu Sử Và Giai Thoại Về Vị Quan Triều Thanh
Điều đặc biệt là La Fontaine thường kết hợp phong cách kể chuyện tự do với những đoạn văn xuôi, tạo ra một sự pha trộn độc đáo giữa thơ và văn. Những đoạn thơ của ông không chỉ kể lại câu chuyện mà còn truyền tải cảm xúc, suy tư và triết lý. Sự mềm mại, uyển chuyển trong ngôn ngữ thơ của ông đã góp phần làm cho các ngụ ngôn trở nên dễ đọc, dễ nhớ và có tính nghệ thuật cao.
Bài học đạo đức sâu sắc và triết lý nhân sinh
Mỗi câu chuyện ngụ ngôn của La Fontaine đều chứa đựng một bài học đạo đức rõ ràng hoặc một triết lý nhân sinh sâu sắc. Những bài học này thường được rút ra ở cuối câu chuyện, dưới dạng một câu tổng kết ngắn gọn. Ví dụ như “Bài học này dạy ta đừng nên tự mãn”, hay “Thà có một con chim trong tay còn hơn là hai con chim trên nóc nhà”.
Tuy nhiên, điều làm nên sự vĩ đại của La Fontaine là ông không rao giảng đạo đức một cách khô khan. Ông để người đọc tự rút ra kết luận thông qua những tình huống truyện thông minh, những cuộc đối thoại sắc sảo và những hậu quả logic của hành động các nhân vật. Các bài học của ông không chỉ giới hạn trong phạm vi cá nhân mà còn mở rộng ra các vấn đề xã hội, chính trị, về công bằng, quyền lực, sự khôn ngoan và sự ngu dốt.
Hài hước, châm biếm và phê phán xã hội
Mặc dù mang tính giáo dục, nhưng các ngụ ngôn của La Fontaine không hề khô khan. Chúng được viết với một tinh thần hài hước, đôi khi là châm biếm sâu cay. La Fontaine không ngần ngại chỉ trích những thói hư tật xấu của con người như sự kiêu ngạo, tham lam, dối trá, ích kỷ, và sự bóc lột. Ông cũng thường xuyên nhắm đến giới quý tộc, những người quyền lực và những phán quyết bất công trong xã hội phong kiến.
Sự châm biếm của ông không thô thiển mà rất tinh tế, được ẩn giấu dưới lớp vỏ các câu chuyện động vật dễ thương. Điều này giúp các tác phẩm của ông vừa có tính giải trí cao, vừa giữ được giá trị phê phán xã hội một cách hiệu quả, khiến người đọc vừa cười vừa suy ngẫm.
Tính phổ quát và vượt thời gian
Các chủ đề mà La Fontaine khai thác trong ngụ ngôn của mình mang tính phổ quát và vượt thời gian. Đó là những bài học về lòng tốt và sự độc ác, sự siêng năng và lười biếng, sự công bằng và bất công, sự khôn ngoan và dại dột – những vấn đề mà con người ở bất kỳ thời đại nào cũng phải đối mặt. Chính vì vậy, dù được viết vào thế kỷ 17, các ngụ ngôn của ông vẫn giữ nguyên giá trị và ý nghĩa đối với độc giả hiện đại. Chúng vẫn được giảng dạy trong trường học, được kể lại cho trẻ em và được trích dẫn trong các cuộc trò chuyện hàng ngày, chứng tỏ sức sống mãnh liệt của di sản mà La Fontaine đã để lại.
Những tác phẩm ngụ ngôn tiêu biểu và ý nghĩa
Trong kho tàng đồ sộ của La Fontaine, có rất nhiều câu chuyện đã trở thành kinh điển, quen thuộc với mọi thế hệ. Dưới đây là một số tác phẩm tiêu biểu:
1. Con ve sầu và con kiến (La Cigale et la Fourmi)
Đây có lẽ là ngụ ngôn nổi tiếng nhất của La Fontaine. Câu chuyện kể về ve sầu suốt mùa hè chỉ biết ca hát, vui chơi, trong khi kiến chăm chỉ làm việc, tích trữ lương thực cho mùa đông. Khi mùa đông đến, ve sầu đói rét phải cầu xin kiến giúp đỡ, nhưng bị kiến từ chối với lý do “mùa hè đã hát thì mùa đông phải nhảy”.
- Ý nghĩa: Bài học về sự siêng năng, tiết kiệm, tầm quan trọng của việc chuẩn bị cho tương lai. Nó phê phán thái độ lười biếng, vô lo vô nghĩ và ca ngợi sự cần cù, biết lo xa.
2. Cáo và chùm nho (Le Renard et les Raisins)
Một con cáo đói khát tìm thấy một chùm nho chín mọng trên cao. Nó cố gắng nhảy lên để hái nhưng không thể với tới. Cuối cùng, nó bỏ đi và tự nhủ “Nho này còn xanh lắm, ăn vào sẽ chua!”.
- Ý nghĩa: Câu chuyện châm biếm thói tự an ủi, sự ngụy biện khi không đạt được điều mình mong muốn. Nó nói về bản tính con người thường xuyên tìm cách hạ thấp giá trị của những thứ mà họ không thể có được, để bảo vệ lòng tự trọng.
3. Thỏ và rùa (Le Lièvre et la Tortue)
Thỏ kiêu ngạo thách rùa thi chạy. Thỏ tự tin vào tốc độ của mình nên ngủ một giấc giữa đường, còn rùa thì chậm rãi nhưng kiên trì, cuối cùng đã về đích trước.
- Ý nghĩa: Bài học về sự khiêm tốn, kiên trì và tầm quan trọng của nỗ lực không ngừng nghỉ. Nó phê phán sự kiêu ngạo, tự mãn và chỉ ra rằng “chậm mà chắc” đôi khi lại dẫn đến thành công.
4. Sư tử chia phần (Le Lion partageant le butin)
Sư tử cùng chó sói, cáo và lừa đi săn được một con hươu. Khi chia phần, sư tử tự nhận phần đầu tiên vì là vua, phần thứ hai vì mạnh nhất, phần thứ ba vì là cha của những đứa con và phần còn lại sẽ giết bất cứ ai dám động vào.
- Ý nghĩa: Câu chuyện phơi bày sự bất công, sức mạnh của kẻ cầm quyền và sự bóc lột của những kẻ mạnh đối với những kẻ yếu. Nó là một sự châm biếm sâu sắc về quyền lực tuyệt đối và sự lạm dụng quyền lực trong xã hội.
5. Cáo và cò (Le Renard et la Cigogne)
Cáo mời cò ăn súp trong đĩa nông, khiến cò không thể ăn được gì. Sau đó, cò mời cáo ăn súp trong bình cổ cao, đến lượt cáo phải chịu đói.
- Ý nghĩa: Bài học về sự đối xử công bằng và quy luật “gieo nhân nào gặt quả nấy”. Nó khuyên răn chúng ta nên đối xử tốt với người khác như cách mình muốn được đối xử, tránh những hành vi tinh quái, ích kỷ.
Những câu chuyện này, cùng với hàng trăm câu chuyện khác, đã tạo nên một kho tàng văn học phong phú, vừa giải trí vừa giáo dục, định hình một phần quan trọng trong kho tàng kiến thức của mỗi cá nhân khi tìm hiểu về La Fontaine và văn học kinh điển.

Có thể bạn quan tâm: Kìa Em Là Ai Mà Bao Chàng Trai: Nguồn Gốc Và Sức Hút Hiện Tượng
Di sản và ảnh hưởng của La Fontaine đến văn hóa thế giới
Di sản của Jean de La Fontaine không chỉ giới hạn trong biên giới nước Pháp mà đã lan tỏa khắp thế giới, trở thành một phần của kho tàng văn hóa nhân loại. Ảnh hưởng của ông có thể thấy rõ qua nhiều khía cạnh.
Ảnh hưởng đến văn học và giáo dục
Các ngụ ngôn của La Fontaine là một phần không thể thiếu trong chương trình giáo dục của nhiều quốc gia, đặc biệt là ở Pháp. Trẻ em được học thuộc lòng những câu chuyện này từ nhỏ, không chỉ để rèn luyện ngôn ngữ mà còn để tiếp thu những bài học đạo đức đầu đời. Sự phổ biến của chúng đã biến La Fontaine thành một trong những nhà văn được đọc và trích dẫn nhiều nhất mọi thời đại.
Phong cách viết của ông, với sự kết hợp giữa thơ ca, hài hước và triết lý, đã truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ nhà văn khác. Nhiều tác giả đã thử sức mình với thể loại ngụ ngôn, học hỏi cách La Fontaine nhân hóa động vật để phản ánh xã hội. Các nhà phê bình văn học đánh giá cao khả năng của ông trong việc biến những câu chuyện cũ kỹ thành những tác phẩm mới mẻ, mang đậm dấu ấn cá nhân.
Sự hiện diện trong văn hóa đại chúng
Dù đã qua đời hơn ba thế kỷ, nhưng các nhân vật và câu chuyện của La Fontaine vẫn hiện diện mạnh mẽ trong văn hóa đại chúng. Chúng được chuyển thể thành phim hoạt hình, kịch, nhạc kịch, truyện tranh và các tác phẩm nghệ thuật khác. Các thành ngữ, tục ngữ dựa trên các câu ngụ ngôn của ông cũng đi vào đời sống hàng ngày, trở thành một phần quen thuộc trong giao tiếp. Ví dụ, cụm từ “raisons du plus fort sont toujours les meilleures” (lý lẽ của kẻ mạnh luôn là tốt nhất) từ ngụ ngôn “Sói và cừu non” vẫn thường được dùng để chỉ sự bất công.
Những ngụ ngôn này còn được sử dụng rộng rãi trong quảng cáo, truyền thông và các chiến dịch giáo dục cộng đồng, chứng tỏ sức sống mãnh liệt và khả năng thích ứng của chúng với nhiều bối cảnh khác nhau. Ngay cả trong thế giới kỹ thuật số ngày nay, các câu chuyện của La Fontaine vẫn được chia sẻ, phân tích và diễn giải lại, tiếp tục truyền cảm hứng cho những ý tưởng sáng tạo mới.
Vai trò trong việc định hình nhận thức về đạo đức xã hội
Thông qua các ngụ ngôn của mình, La Fontaine đã góp phần định hình nhận thức về đạo đức và luân lý xã hội. Những bài học về sự cần cù, lòng tốt, sự khiêm tốn, và sự công bằng vẫn là những giá trị cốt lõi mà xã hội hiện đại đề cao. Ngược lại, ông cũng thẳng thắn phê phán những thói xấu như tham lam, lười biếng, ích kỷ và sự lạm dụng quyền lực, góp phần nuôi dưỡng ý thức phản biện và tinh thần đấu tranh cho lẽ phải.
La Fontaine đã tạo ra một “phòng thí nghiệm xã hội” thu nhỏ, nơi người đọc có thể quan sát và suy ngẫm về các hành vi con người mà không cần phải trải nghiệm trực tiếp. Điều này giúp phát triển khả năng tư duy phản biện và khả năng nhận diện các giá trị đạo đức trong cuộc sống. Các nhà tâm lý học và giáo dục vẫn thường xuyên tham khảo các ngụ ngôn của ông như một công cụ hiệu quả để giảng dạy về hành vi con người và phát triển nhân cách.
La Fontaine và văn học Việt Nam
Ảnh hưởng của La Fontaine cũng lan rộng đến Việt Nam. Từ thế kỷ 20, nhiều ngụ ngôn của ông đã được dịch và giới thiệu rộng rãi tới độc giả Việt Nam, đặc biệt là trong lĩnh vực giáo dục và văn học thiếu nhi. Các bản dịch này, đôi khi được Việt hóa để phù hợp hơn với văn hóa và bối cảnh Việt Nam, đã trở thành một phần quen thuộc trong tủ sách của nhiều gia đình và trường học.
Những câu chuyện như “Con ve sầu và con kiến”, “Thỏ và rùa” không chỉ là những bài học về đạo đức mà còn là cầu nối văn hóa, giúp thế hệ trẻ Việt Nam tiếp cận với một phần tinh hoa của văn học Pháp và văn học thế giới. Sự phong phú về hình ảnh, sự sâu sắc về ý nghĩa và tính giải trí của các ngụ ngôn đã khiến chúng được yêu thích và truyền miệng từ thế hệ này sang thế hệ khác, khẳng định vị thế của La Fontaine như một nhà văn có sức ảnh hưởng toàn cầu. Những đóng góp của ông đã biến ông từ một nhà thơ của thế kỷ 17 trở thành một biểu tượng văn hóa vượt mọi thời đại.
Phong cách sống và những giai thoại về La Fontaine
La Fontaine không chỉ được biết đến qua các tác phẩm mà còn qua phong cách sống đặc biệt và những giai thoại thú vị xoay quanh cuộc đời ông, làm tăng thêm sự hấp dẫn cho chân dung văn hào này.
Lối sống phóng khoáng và đãng trí
La Fontaine nổi tiếng với lối sống phóng khoáng, ít quan tâm đến tiền bạc và thường xuyên lâm vào cảnh nợ nần. Ông sống chủ yếu nhờ vào sự bảo trợ của các quý tộc và bạn bè. Một giai thoại kể rằng, khi người quản gia đến báo với ông rằng một vị chủ nợ đang đợi ở cửa, La Fontaine thản nhiên trả lời: “Hãy nói với anh ta là tôi không có nhà, tôi sẽ xuống trả nợ sau.” Sự thờ ơ với vật chất này đôi khi khiến ông rơi vào những tình huống dở khóc dở cười, nhưng cũng thể hiện một phần con người nghệ sĩ bay bổng, không bị ràng buộc bởi những lo toan đời thường.
Ông cũng được biết đến với tính cách đãng trí. Có lần, La Fontaine đang đi trên phố, mải mê suy nghĩ về những vần thơ, đến mức không nhận ra con trai mình đã trưởng thành. Khi được giới thiệu, ông ngạc nhiên hỏi: “À, ra vậy! Thế con đã về từ khi nào?” Sự tập trung tuyệt đối vào thế giới sáng tạo đã khiến ông quên đi những chi tiết vụn vặt của cuộc sống.
Mối quan hệ với các nhà văn cùng thời
La Fontaine là một phần của nhóm “Tứ trụ” văn học cổ điển Pháp cùng với Molière, Racine và Boileau. Họ thường xuyên tụ họp, thảo luận về văn chương và cuộc sống. Mặc dù mỗi người có một phong cách riêng, nhưng họ đều có chung khao khát nâng tầm văn học Pháp. Mối quan hệ của La Fontaine với Molière và Racine khá thân thiết, trong khi với Boileau, một nhà phê bình nghiêm khắc, ông thường bị châm chọc vì phong cách “tự do” của mình. Tuy nhiên, tình bạn và sự tôn trọng lẫn nhau vẫn luôn tồn tại.

Có thể bạn quan tâm: Kizuna Ai Là Ai? Khám Phá Về Biểu Tượng Vtuber Toàn Cầu
La Fontaine được bạn bè quý mến vì tính cách hiền lành, dễ gần và khiếu hài hước tinh tế. Ông không thích tranh cãi hay đối đầu, và thường dùng sự dí dỏm của mình để hóa giải căng thẳng. Mặc dù được bầu vào Viện Hàn lâm Pháp, ông không phải là một thành viên năng động, ít khi tham gia các buổi họp và phát biểu.
Cuộc cải đạo muộn màng
Vào những năm cuối đời, La Fontaine đã trải qua một sự thay đổi sâu sắc về tâm linh. Sau một cơn bạo bệnh nặng vào năm 1692, ông đã gặp một linh mục tên là Pouget, người đã khuyên ông từ bỏ những tác phẩm mang tính “tục tĩu” và quay về với Chúa. La Fontaine đã hứa sẽ không bao giờ viết những tác phẩm như vậy nữa và dành thời gian cho việc cầu nguyện, đọc kinh.
Sự cải đạo này đã gây ra nhiều tranh cãi trong giới văn học. Một số người cho rằng đó là sự thật lòng, một số khác lại coi đó là một hành động miễn cưỡng, hoặc thậm chí là sự dàn xếp để ông có thể giữ được vị trí trong xã hội. Dù lý do là gì, giai đoạn cuối đời của La Fontaine đã chứng kiến một sự chuyển mình trong tư duy và lối sống, dù ông không có đủ thời gian để tạo ra thêm những tác phẩm lớn theo hướng này.
Những giai thoại và câu chuyện về cuộc đời La Fontaine giúp chúng ta hiểu hơn về con người đứng sau những ngụ ngôn bất hủ, một nghệ sĩ tài hoa, phóng khoáng, và đầy sức sống, góp phần tạo nên một chân dung văn hào đa chiều, phong phú. Đó là một phần không thể thiếu khi khám phá La Fontaine là ai trong lịch sử văn học Pháp. Chúng ta có thể tìm hiểu thêm những thông tin thú vị khác về các nhân vật nổi tiếng trong lịch sử và giải trí trên Summerland.
Những câu hỏi thường gặp về La Fontaine
Để hiểu rõ hơn về Jean de La Fontaine và di sản của ông, dưới đây là một số câu hỏi thường gặp:
La Fontaine sống vào thế kỷ nào?
Jean de La Fontaine sống vào thế kỷ 17, cụ thể là từ năm 1621 đến năm 1695. Đây là thời kỳ được gọi là “Thế kỷ Vĩ đại” (Grand Siècle) của Pháp dưới triều đại vua Louis XIV, một giai đoạn hoàng kim của nghệ thuật và văn học Pháp.
Tác phẩm nổi tiếng nhất của La Fontaine là gì?
Tác phẩm nổi tiếng nhất của La Fontaine chính là các tập “Fables de La Fontaine” (Truyện ngụ ngôn của La Fontaine), bao gồm hơn 240 câu chuyện ngụ ngôn được viết dưới dạng thơ. Những câu chuyện này đã trở thành kinh điển và được dịch ra nhiều thứ tiếng.
Mục đích của việc La Fontaine viết ngụ ngôn là gì?
Mục đích của La Fontaine khi viết ngụ ngôn không chỉ là để giải trí mà còn để giáo dục và phê phán xã hội một cách tinh tế. Bằng cách sử dụng động vật làm nhân vật chính, ông có thể truyền tải những bài học đạo đức, châm biếm các thói hư tật xấu của con người và chỉ trích sự bất công trong xã hội mà không gây ra sự đối đầu trực tiếp.
La Fontaine có phải là người duy nhất viết ngụ ngôn không?
Không, La Fontaine không phải là người duy nhất viết ngụ ngôn. Ông đã lấy cảm hứng từ các nhà ngụ ngôn cổ đại như Aesop (Hy Lạp) và Phaedrus (La Mã), cũng như các tác phẩm từ phương Đông. Tuy nhiên, La Fontaine đã mang đến một phong cách độc đáo, sự tinh tế trong thơ ca và khả năng “Pháp hóa” các câu chuyện, biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật riêng biệt và có sức ảnh hưởng vượt trội.
Tại sao ngụ ngôn của La Fontaine vẫn còn phù hợp cho đến ngày nay?
Ngụ ngôn của La Fontaine vẫn còn phù hợp cho đến ngày nay vì chúng đề cập đến những chủ đề và bài học mang tính phổ quát về bản chất con người, đạo đức và các mối quan hệ xã hội. Những bài học về sự cần cù, lòng tốt, sự khiêm tốn, sự công bằng, cũng như những lời phê phán về sự kiêu ngạo, tham lam, lười biếng đều là những vấn đề mà con người ở mọi thời đại đều phải đối mặt. Chúng vẫn giúp chúng ta suy ngẫm về hành vi và đưa ra những lựa chọn đúng đắn trong cuộc sống hiện đại.
La Fontaine có liên quan gì đến Molière và Racine không?
Có, Jean de La Fontaine là bạn bè và đồng nghiệp của Molière và Racine, hai nhà viết kịch vĩ đại khác của Pháp cùng thời. Họ cùng thuộc nhóm các nhà văn lớn của thế kỷ 17, thường xuyên gặp gỡ tại các salon văn học ở Paris và cùng nhau tạo nên một thời kỳ vàng son cho văn học Pháp.
Kết luận: Vị trí bất hủ của La Fontaine trong lòng độc giả
Qua cuộc đời và sự nghiệp đồ sộ của mình, Jean de La Fontaine đã khắc sâu tên tuổi mình vào lịch sử văn học thế giới như một trong những nhà ngụ ngôn vĩ đại nhất. Từ những câu chuyện về ve sầu, kiến, cáo, rùa… ông đã tạo ra một thế giới đầy màu sắc nhưng cũng đầy tính triết lý, nơi mà động vật trở thành tấm gương phản chiếu chân thực nhất về bản chất con người và xã hội. Dù thời gian trôi qua, những bài học đạo đức, sự châm biếm tinh tế và vẻ đẹp thơ ca trong các tác phẩm của La Fontaine vẫn tiếp tục chinh phục trái tim độc giả ở mọi lứa tuổi, khẳng định di sản bất hủ và vị trí không thể thay thế của ông trong lòng văn hóa nhân loại.





